Tổng hợp những mẫu tai nghe True Wireless tốt nhất hiện nay với nhiều thương hiệu nổi tiếng đang có bán tại hệ thống cửa hàng tai nghe của Xuân Vũ Audio. Điều này có nghĩa sẽ không có bất cứ một phần dây nối nào xuất hiện trên những chiếc tai nghe True Wireless
Cổ phiếu HP Inc. (HPQ) đã bật tăng mạnh mẽ trong vòng một tháng qua và đã phá vỡ xu hướng giảm của đường MA 200. Liệu HPQ có đón chào một mùa xuân 2020 rực rỡ? Hãy cùng GKFXPrimeVN đánh giá nhé! Cổ phiếu HPQ đã tăng giá gần 25% kể từ khi nó chạm đáy 21 tháng tại $15.93 vào ngày 10/10 vừa qua.
Lê Trọng Tấn Thanh Xuân, Hà Nội chi tiết về thông tin địa chỉ ở đâu, số điện thoại liên hệ, tìm đường đi đến vị trị cũng như các đánh giá review tại Lê Trọng Tấn Thanh Xuân, Hà Nội Nếu bạn cũng đang có nhu cầu tìm đường đi đến vị trí 167A Nam Kỳ Khởi
Chu Tô Hồng nói xong còn nháy mắt ra hiệu với con trai, Quý Bắc Chu hơi nhướng mày, gật đầu, rồi nhìn về phía Lâm Sơ Thịnh: "Không phiền thật, mẹ yên tâm, con sẽ để ý đến cô ấy.". Lâm Sơ Thịnh cắn răng, nhà họ Quý này đúng là xung khắc với cô mà! Hết chương 5
Thời gian gần đây, trên mạng xã hội xuất hiện một câu nói vô cùng hot mà ai ai cũng sử dụng đó là "thanh xuân như một ly trà - ăn vài miếng bánh hết bà thanh xuân" câu nói này đang dần trở thành trào lưu của cư dân mạng. Bên cạnh phiên bản gốc, còn có rất nhiều
. Tác giả Xuân Diệu Tặng Vũ Đình Liên Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Của ong bướm này đây tuần tháng mật; Này đây hoa của đồng nội xanh rì; Này đây lá của cành tơ phơ phất; Của yến anh này đây khúc tình si; Và này đây ánh sáng chớp hàng mi, Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa; Tháng giêng ngon như một cặp môi gần; Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoaì xuân. Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất. Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật, Không cho dài thời trẻ của nhân gian; Nói lam` chi rằng xuân vẫn tuần hoàn, Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạị Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi, Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời; Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi, Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…. Con gió xinh thì thào trong lá biếc, Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ? Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi, Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ? Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữa… Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm, Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn; Ta muốn riết mây đưa và gió lượn, Ta muốn say cánh bướm với tình yêu, Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều Và non nước, và cây, và cỏ rạng, Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng Cho no nê thanh sắc của thời tươi; – Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi! Phân tích bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu Xuân Diệu là “ông hoàng thơ tình” khát yêu, thèm yêu, muốn được yêu đến say mê và cuồng nhiệt. Người đọc vẫn bắt gặp những vẫn thơ với nhịp điệu tha thiết, vội vàng, gấp gáp như một nỗi sợ thời gian trôi, sợ tình yêu đi mất và sợ tuổi trẻ trôi qua. Bài thơ Vội vàng là tiếng nói con tim của một kẻ đang say mê trong tình yêu với những cung bậc cảm xúc khác nhau. Ngay từ đầu bài thơ cái “tôi” Xuân Diệu được bộc lộ rất rõ ràng và đầy mãnh liệt Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt nữa Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi Những khát khao “phi lí” ấy lại tạo nên một cái tôi cực kỳ ấn tượng và lôi cuốn. Tác giả không dùng đại từ “ta” mà lại dùng “tôi” như để khẳng định mình, khẳng định khát khao cháy bỏng “đoạt” lấy thiên nhiên đất trời. Xuân Diệu muốn cưỡng lại quy luật của tự nhiên, những vận động của đất trời. Bởi ông hiểu rằng, sắc thắm nào rồi cũng nhạt, hương nồng nào rồi cũng phai. Xuân Diệu không muốn những vẻ đẹp tự nhiên của đất trời mất đi. Ông muốn lưu giữ nó bên mình để được thưởng thức một cách trọn vẹn, mãi mãi. Thực sự đọc những vần thơ đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu như thế này, người đọc dường như cũng đang say và đang khát khao cùng tác giả. Mạch cảm xúc được chuyển tiếp sang một bức tranh tình yêu tràn đầy màu sắc Của ong bướm này đây tuần tháng mật Này đây hoa của đồng nội xanh rì Này đây lá của cành tơ phơ phất Của yến anh này đây khúc tình si Và này đây ánh sáng chớp hàng mi Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa Với ngôn từ trau chuốt, mượt mà, Xuân Diệu dường như đang thổi hồn vào từng câu, từng chữ của đoạn thơ khiến nó trở nên sinh động và hấp dẫn. Bức tranh thiên nhiên tươi vui, đầy màu sắc đang tràn ra qua từng câu thơ. Điệp từ “này đây” bộc lộ niềm vui tơi phơi phới, hân hoan của tác giả khi được đắm say trong khung cảnh tuyệt vời như thế này. Lòng tràn đầy rạo rực và tin yêu. Có lẽ mùa xuân trong thơ Xuân Diệu có sự phá cách khá độc đáo khi tác giả nhìn mùa xuân là “tuần tháng mật” ngào ngào và mê đắm. Mùa xuân đẹp là thế, thiên nhiên rạo rực như vậy nhưng bỗng nhiên Xuân Diệu chuyển đổi cảm xúc và giọng thơ như nhanh và vội hơn Xuân đang đến nghĩa là xuân sẽ qua Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già Đến đây người đọc nhận ra một ý niệm thời gian rất thi vị của Xuân Diệu, và đồng nghĩa với việc chính bản thân ông đang lo lắng khi thời gian trôi đi. Ông bắt đầu sợ, cuống cuồng vì mùa xuân, tuổi trẻ và tình yêu rồi cũng qua đi. Ý niệm về thời gian đối với Xuân Diệu là một chiều, một đi không trở lại. CHính sự khắc nghiệt này mới khiến nhà thơ thấy mình thật bé nhỏ Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất Câu thơ này dường như càng khắc nghiệt hơn vì tác giả tự “vận” mình vào mùa xuân. Bởi rằng với ông đời người đẹp nhất là tuổi trẻ, khi mùa xuân tuổi trẻ qua đi thì coi như hết. Lòng tôi rộng mà lượng trời cứ chất Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian Con người vẫn luôn khát khao sống, khát khao yêu nồng cháy nhưng thời gian có hạn. Vạn vật chuyển biến, tuổi trẻ cứ vơi cạn đi theo năm tháng. Tác giả nuối tiếc, tiếc vì không được sống thêm không được nhiệt huyết hơn nữa. Có lẽ Xuân Diệu là một nhà thơ có cái nhìn chân thực và đầy mới mẻ về tuổi trẻ của con người. Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi Đến đây dường như người đọc càng nhận ra triết lý về thời gian sâu sắc. Mùa xuân rồi sẽ trở lại, đất trời lại rạo rực và đẹp đẽ như thế nhưng tuổi trẻ của con người lại vĩnh viên trôi qua không trở lại. Đây là điều tàn nhẫn nhất mà Xuân Diệu không muốn đối mặt. Sang khổ thơ tiếp theo, giọng thơ trở nên gấp gáp, vội vàng, hay chính tác giả đang quá gấp, quá vội, quá sợ thời gian trôi đi Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn Ta muốn riết mây đưa và gió lượn Ta muốn say cánh bướm với tình yêu Ta muốn thâu trong một cái hôn chiều Nỗi mong muốn, khát khao của tác giả được đẩy đến đỉnh điểm khi trời đất chuyển giao từng ngày và tuổi trẻ cạn vơi dần. Điệp từ “ta muốn” đã “bật” lên nỗi khát khao cháy bóng, muốn sống, muốn yêu, muốn đi ngược với tự nhiên và tạo hoá để đoạt lấy tuổi trẻ. Và nỗi khát khao ấy đã dồn nén ở câu thơ cuối Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi Khát khao đã không còn là khát khao nữa mà là muốn chiếm đoạt, muốn giữ lấy cho riêng mình mùa xuân của tuổi trẻ. Thật vậy bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu với cách dùng từ ngữ trau chuốt, hình ảnh mượt mà cùng giọng thơ gấp gáp, vội vàng đã hình thái ý niệm thời gian sâu sắc đối với người đọc. Tuổi trẻ và tình yêu là những thứ mà chúng ta cần phải gìn giữ, chứ không phải để nó trôi qua vô nghĩa. Cảm nhận về bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lúc một hồn thư rộng lớn như Thế Lữ. mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng trúng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, quê mùa như Nguyễn Bính, kì dị như Chế Lan Viên…. và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu” Thi nhân Việt Nam. Khi đọc những câu văn này ta sẽ không hiểu tại sao Xuân Diệu lại được ưu ái như vậy. Giờ thì đã rõ! Đơn giản chỉ vì ông là nhà thơ “mới nhất trong các nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”. Xuân Diệu đã thể hiện đầy đủ nhất ý thức cá nhân của cái tôi mới và cũng mang đậm bản sắc riêng. Trong số những bài thơ của ông, chúng ta không thể không nhắc đến Vội Vàng. Bài thơ tiêu biểu cho sự bùng nổ mãnh liệt của cái tôi Xuân Diệu, in dấu khá đậm cho hồn thơ yêu đời, ham sống, “thiết tha, rạo rực, băn khoăn”. Và quan trọng hơn thế nữa, qua Vội vàng chúng ta nhận ra một quan niệm sống rất mới mẻ – bức thông điệp mà nhà thơ muốn gửi đến cho người đọc. Vội vàng? Cái tên đã rất Xuân Diệu! Đây là một triết lí sống và cũng là tâm thế sống của nhà thơ sống nhanh chóng, khẩn trương, mở rộng lòng mình đế ôm ghì, thâu tóm tất cả. Đã hơn một lần ta bắt gặp Xuân Diệu hối hả, cuống quýt, giục giã Mau với chứ, vội vàng lên chứ Em, em ơi, tình non sắp già rồi! Thời gian, mùa xuân, tình yêu tuổi trẻ luôn thường trực, trở đi trở lại trong nhiều trang thơ của Xuân Diệu. Ở Vội vàng ông đã nhận ra một thiên đường ngay trên mặt đất, nhà thơ yêu cuộc sống trần thế xung quanh và tìm thấy trong cuộc sống đó biết bao điều hấp dẫn, đáng sống và biết tận hưởng những gì mà cuộc sống ban tặng. Đây là một quan niệm sống rất người, mang ý nghĩa tích cực và có giá trị nhân văn sâu sắc. Nhà thơ muốn nhắn nhủ đến người đọc hãy sống hết mình khi đang còn trẻ tuổi, đừng để thời gian trôi đi phí hoài. Hãy sống gấp gáp để tận hưởng cuộc sống tươi đẹp. Hãy luôn giữ cho mình mùa xuân tình yêu của tuổi trẻ. Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm. Bức thông điệp mà Xuân Diệu gửi đến cho người đọc được triển khai qua từng phần của bài thơ, theo mạch cảm xúc trong tâm hồn thi sĩ. Ngay từ đầu chúng ta đã bắt gặp một thái độ sống rất ngông, rất lạ Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Ý tưởng tắt nắng, buộc gió quả thật táo bạo, độc đáo mà chỉ Xuân Diệu mới nghĩ ra, xuất phát từ lòng yêu cuộc sống, thèm sống. Xuân Diệu muốn tắt, buộc nắng và gió cũng là để giữ lại cái đẹp, cái tươi thắm của sự vật, của màu, của hương. Xuân Diệu muốn thời gian là tĩnh tại mặc dù ông không nhìn đời với con mắt tĩnh. Cái vô lí đó chính là sự khao khát đến vô biên và tột cùng. Nhà thơ muốn níu giữ thời gian, cuộc sống ấy cho riêng mình. Mọi chuyện đều có nguyên do của nó! Xuân Diệu thiết tha với cuộc sống như thế bởi ông đã tìm ra một thiên đường trên mặt đất. Cuộc sống đẹp nhất của cuộc sống trần thế. Với Thế Lữ thi nhân ta còn nuôi giấc mộng lên tiên, một giấc mộng rất xưa. Xuân Diệu đốt cảnh Bồng Lai và xua ai nấy về hạ giới Thi nhân Việt Nam. Cuộc sống xung quanh ta đẹp nhất, vậy thì dại gì mà không hưởng. Nhà thơ nhìn mùa xuân với tất cả sự say mê, cuồng nhiệt vồ vập Của ong bướm này đây tuần tháng mật Này đây hoa của đồng nội xanh rì Này đây là cửa cành tơ phơ phất Của yến anh này đây khúc tình si. Vày đây… Này đây…Này đây… Tất cả như đang phơi bày ra trước mắt nhà thơ Bức tranh thiên nhiên đang độ viên mãn, tràn đầy, chứa chan xuân tình, vừa gần gũi thân quen lại vừa mượt mà đầy sức sống. Xuân Diệu như vồ vập. Ngấu nghiến, thâu tóm tất cả. Nhà thơ như con ong hút mật lạc vào vườn hoa đầy hương sắc. Với ông cái gì cũng hấp dẫn mới lạ. Và bằng cặp mắt xanh non của cái tôi cá nhân Xuân Diệu còn phát hiện ra thế giới này đẹp nhất, mê hồn nhất vẫn là vì có con người. Con người giữa tuổi trẻ và tình yêu. Nhà thơ lấy con người làm thước đo của cái đẹp. Cuộc sống trần thế đẹp nhất vào lúc xuân. Và con người chỉ tận hưởng được lúc đang còn trẻ. Song tuổi trẻ thì tàn phai theo thời gian, vì thế mà ông phải sống vội vàng, gấp gáp. Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân. Nhà thơ tận hưởng cuộc sống một cách gấp gáp, vồ vập bởi một phút giây ra đi vĩnh viễn không trở lại. Mất mát sẽ đến nếu ta không chớp thời cơ. Có lẽ thế mà Xuân Diệu không chờ mùa hạ đến mới nhớ xuân mà ôm riết mùa xuân lúc tràn đầy, tươi non. Ham sống, khát sống, Xuân Diệu càng băn khoăn hơn trước cuộc đời, thời gian. Ông đã nhận ra quy luật tuyến tính của thời gian, chống lại quy luật tuần hoàn của các cụ ngày xưa. Mỗi phút giây qua đi sẽ không bao giờ trở lại, tuổi trẻ cũng chỉ đến một lần. Nhà thơ mở lòng ra để yêu đời, yêu cuộc sống nhưng không được đời bù đắp, vì thế mà ông băn khoăn buồn chán cho thân phận của mình. Cảnh vật thiên nhiên giờ đây cũng mang đầy tâm trạng buồn bã, băn khoăn, lo sợ.. Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc Phải chăng sợ đổ tàn phai sắp sửa? Nhận thức ra quy luật của thời gian, khát khao sống đến mãnh liệt. Xuân Diệu đã ôm ghì lấy cuộc sống, tận hưởng cuộc sống để không phí hoài đi thời gian, tuổi trẻ. Tình yêu cuộc sống lại bùng lên cuồng nhiệt hối hả. Ta muốn ôm Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn Ta muốn biết mây đưa và gió lượn Ta muốn say cánh bướm với tình yêu Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi. Lòng yêu đời tràn lên như một cao trào tình cảm. Hình ảnh thơ tươi mới, sức sống. Và có lẽ tình yêu cuộc sống của nhà thơ tăng dần theo từng từ muốn ôm đến riết là đã ghì chặt hơn. Và đã say – sự ngây ngất đến bất tỉnh vẫn chưa thoả lòng – còn muốn thâu nghĩa là muốn thu hết tất cả để có sự hoà nhập một. Và cuối cùng là tiếng kêu của sự cuồng nhiệt chưa bao giờ có trong thơ Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi. Hình ảnh, ngôn từ, nhịp điệu của đoạn thơ đã bộc lộ rõ lòng yêu đời cuồng nhiệt khiến nhà thơ phải hối hả, vội vàng đến với cuộc sống. Bài thơ là một quan niệm sống mới mẻ và táo bạo mà trước đó chưa từng có. Lối sống ở đây biết hưởng thụ một cách chính đáng, biết khẩn trương sống cho ra sống. Tuy nhiên ở Vội vàng, tác giả chỉ đề cập đến lối sống thiên về hưởng thụ chạy theo thời gian. Ông kêu gọi mọi người hãy biết yêu và tận hưởng những thứ cuộc sống ban tặng, hãy tranh thủ thời gian, tuổi trẻ để sống đủ đầy nhất. Ông đã quên đi nghĩa vụ kêu mọi người phải cống hiến cho cuộc đời. Và trong cuộc đời nhà ông, ông vội vàng cống hiến chứ không phải vội vàng hưởng thụ. Đọc thơ Xuân Diệu, đặc biệt là qua bài thơ Vội vàng, ta càng thêm yêu cuộc sống hôm nay và càng góp phần làm cho cuộc sống đó thêm tươi đẹp, không chỉ vì cuộc sống hôm nay đã đổi mới, đã đẹp hơn nhiều lần so với cuộc sông ngày xưa của Xuân Diệu mà chủ yếu là không còn những bi kịch để thành những băn khoăn trước cuộc đời. Bức thông điệp nhà thơ gửi đến người đọc vẫn còn nguyên giá trị, được bồi đắp thêm qua thời gian và trường tồn vĩnh cửu. Hãy sống hết mình, cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc nhân dân, đừng phí hoài thời gian, hãy mở rộng lòng mình để đón nhận tất cả những vang động của cuộc đời. Đó là những gì mà Xuân Diệu còn giữ lại, nhắn gửi đến với người đọc của mình bức thông điệp xuyên qua thời gian, không gian, ngự trị muôn đời trong tâm hồn con người Việt Nam.
Cảm nhận đầu Xuân Tánh Cần - o0o - Ngày mồng Một Tết ai cũng đi chùa, đó là truyền thống tốt đẹp của người Phật tử. Hình như những phút giây đầu năm tất cả đều mới, ngay tâm hồn cũng thay đổi, ta thấy trẻ ra, nhẹ nhàng và trong sáng hơn. Với cõi lòng bao dung rộng mở và hoan hỉ tha thứ, người Phật tử ai cũng muốn dâng hiến cúng dường tâm hương thanh tịnh lên ngôi Tam bảo. Lẫn trong dòng người đi trẩy hội, tôi cũng đến chùa lễ Phật và hái lộc đầu năm, không khí ở đây nhộn nhịp tưng bừng nhưng không kém phần trang nghiêm và ấm cúng. Những nén nhang dâng lên cúng dường với những đóa hoa lòng thanh khiết, khát khao niềm tin và hy vọng. Tôi bước lên sân thượng để chiêm ngưỡng nét kiến trúc đặc biệt và thưởng thức hoa thơm cỏ lạ ở đây. Dừng chân bên mái hiên nhỏ để đọc những bàt thơ Xuân mang hương vị thiền Xuân đi hoa vẫn nở Xuân ở hoa vẫn rơi Bận lòng chi rơi nở Tự tại thả thuyền chơi. Thích Thông Bửu Bài thơ thật đơn giản nhưng đượm đầy triết lý của nhà Thiền. Tôi đọc đi đọc lại chợt nhớ đến bài “Cáo tật thị chúng” cua Thiền sư Mãn Giác Xuân khứ bách hoa lạc Xuân đáo bách hoa khai Xuân đi trăm hoa tàn Xuân đến trăm hoa nở Tôi tự nhủ có gì khác giữa cái nhìn của hai vị thiền sư của hai thời đại không nhỉ? Hồi lâu mới “ngộ” ra để thấy rằng khác mà không khác. Ngày xưa Xuân đến–có thể trong một dịp đầu Xuân–Thiền sư Mãn Giác nhìn cảnh Xuân với muôn hoa khoe sắc và bảo đồ chúng hãy nhìn kìa Xuân khứ bách hoa lạc Xuân đáo bách hoa khai Xuân đi và Xuân đến là hiện tượng tuần hoàn của vũ trụ và cũng theo lẽ tự nhiên xảy ra trước mắt, chắc ai trong chúng ta cũng biết, nhưng mấy ai thấy được đằng sau chuyện Xuân đi Xuân đến đó là cái gì. Thiền sư đã nhắc Sự trục nhãn tiền quá Lão tùng đầu thưọng lai Trước mắt việc đi mãi Trên đầu già đến rồi Xuân đi Xuân đến có nghĩa là thời gian đang qua, mỗi lần Xuân đến Xuân đi là chúng ta già thêm một tuổi, cũng có nghĩa là cuộc sống chúng ta ngắn đi một ít. Nếu chúng ta không biết quý thời gian còn Xuân xanh để tu thân hành thiện, một mai “lão lai tài tận” muốn tu cũng không kịp nữa. Nhưng một Thiền sư lại bảo Xuân đi hoa vẫn nở Xuân ở hoa vẫn rơi. Đây cũng là một hiện tượng tự nhiên nhưng ít người cảm nhận được. Người ta cứ yên chí là muôn hoa chỉ khoe sắc khi mùa Xuân về còn khi Xuân qua rồi hoa sẽ tàn úa. Ngờ đâu Xuân đi vẫn có những cánh hoa nở và đang trong mùa Xuân có những cánh hoa tàn. Ở đây ta bắt gặp cái nhìn của Thiền sư Mãn Giác Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một cành mai Thật ra hiện tượng sinh, trụ, dị, diệt đối với sự vật cũng như con người với sinh - lão - bệnh - tử không khác. Con người cũng có lứa tuổi ta gọi là tuổi xuân xanh với nhiều mộng ước hoài bão, dự phóng cho tương lai tươi sáng. Tuổi xuân ví như những nụ hoa khoe sắc sẵn sàng hiến dâng cho đời những hương thơm mật ngọt. Nhưng nếu chúng ta không biết lợi dụng tuổi Xuân tràn đầy nhựa sống để học tập, làm việc, đem hết năng lực để phụng đạo xây đời, một mai tuổi già đến sẽ ân hận. Cánh hoa phải theo quy luật nở tàn thì con người cũng bị chi phối bởi chuyện sinh tử. IIãy nhìn kìa có phải mùa Xuân lúc nào hoa cũng tươi thắm hết đâu, đó đây cũng có những cánh hoa tàn đang rơi rụng. Ai bảo không có hiện tượng tre già khóc măng non, ai bảo không có những người ra đi mãi mãi khi tuổi còn xuân xanh – cho nên bậc thức giả đã khuyên Chớ hẹn tuổi già mới học đạo Mồ hoang lắm kẻ tuổi xuân xanh. Đó đây chúng ta bắt gặp những tư tưởng người đời Chơi Xuân kẻo hết Xuân đi Cái già sồng sộc nó thì theo sau. Hay bi quan hơn Xuân đang đến nghĩa là Xuân đanq qua Xuân còn non nghĩa là Xuân sẽ già Và Xuân hết nghĩa là tôi cũng chết Những tư tưởng phiến diện và bồng bột đã một thời lôi cuốn thanh thiếu niên vào những cuộc vui mê say cuồng loạn, không biết đến ngày mai. Và ở đây cũng nói lên cái nhìn hạn chế tầm thường của một lớp người trong thời đại đó. Ở một góc nhìn khác bao trùm lên toàn bô hiện tượng sinh diệt Thiền sư đã có một thái độ vượt thoát Xuân đi hoa vẫn nở Xuân ở hoa vẫn rơi Bận lòng chi rơi nở Tự tại thả thuyền chơi Đối với Thiền sư có thể lúc nào cũng là mùa Xuân nên ta cũng có thể nói hoa nở để làm nên mùa Xuân chứ không phải đến mùa Xuân hoa mới nở. Thế thì bận lòng chi rơi với nở khi mùa Xuân đã có mãi trong ta. Ở đây ta thấy sự tự tại của Thiền sư, các ngài cũng thấy Xuân đi, Xuân ở, hoa nở, hoa rơi nhưng không bao giờ dính mắc để vui khi Xuân đến, buồn khi Xuân đi. Và để phải thăng trầm với chuyện hoa nở, hoa rơi như là những thành công hay thất bại trong cuộc đời – Mặt khác nếu hoa nở, hoa rơi, là chuyện “sinh tử sự đại” thì các ngài cũng vẫn đến đi an nhiên tự tái có gì phải bận lòng. Ta hãy nghe “Xuân đạo hạnh, Xuân vĩnh hằng” của một Thiền sư Xuân có đến rồi đi nhưng Xuân lòng bất diệt Hoa có nở rồi tan, nhưng hoa đạo vẫn luôn tươi Chúc cho người và cũng chúc cho tôi Xuân Di Lặc là Xuân vui muôn thuở HT Trí Quảng, Giác Ngộ 156 Ngày xuân đi chùa lễ Phật và đọc thơ thiền để có một vài cảm nhận về nhân sinh thế thái, thịnh suy suy thịnh âu cũng là dịp chúng ta trở về nguồn cội tìm lại những phút giây thanh thản đã lỡ đánh mất trong những bôn ba của cuộc sống. Xin chia xẻ nhửng cảm xúc đầu Xuân với những ai đồng hành đồng cảm. - o0o - Source Tập san Vô Ưu số 17, 01-2004 Vi tính Hồ Mỹ Cập nhật ngày 01-02-2004
Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua, câu thơ của Xuân Diệu nói rất đúng tâm sự nuối tiếc những ngày tết của không ít người. Những ngày cận tết, mua sắm, dọn dẹp nhà cửa thường là những ngày "xuân" nhất. Đến mùng 1, mùng 2, Tết hiện diện với cờ hoa bày rực rỡ, lân rồng múa nhộn nhịp nhưng thế nào bạn cũng sẽ nghe quanh bạn ai đó thở dài "Ngày mai đi làm lại rồi!"… Làm sao tận hưởng được đến giây phút cuối cùng của kỳ nghỉ tết mà không bị mất vui bởi viễn cảnh sắp phải cần mẫn "cày bừa" trở lại? Ám ảnh hậu Tết Theo tâm lý, bạn hay cảm thấy những kỳ nghỉ trôi qua rất nhanh. Thường những ngày nghỉ đầu tiên sẽ diễn ra thật chậm rãi để bạn thích nghi với nhịp độ mới, nhưng càng về sau, bạn càng cảm thấy "thời gian thấm thoát thoi đưa" khi đã bị cuốn vào những cuộc vui. "Lên giây cót" tinh thần Tự nhủ rằng những lo lắng của mình cũng bình thường thôi. Năm nào bạn cũng "căng thẳng" như thế vào cuối dịp tết, rốt cuộc mọi chuyện vẫn tốt đẹp mà, phải không? Nhớ đến những giây phút vui vẻ, những thói quen cà-phê, trò chuyện với đồng nghiệp mà bạn cảm thấy "nhớ" khi ở nhà nghỉ tết. Bạn vẫn còn thời gian nghỉ cuối tuần và những ngày nghỉ phép hằng năm để "xả hơi" mà. Thử… lên kế hoạch cho kỳ du lịch hè trước xem sao! Dành thời gian cho những hoạt động giải trí như nghe nhạc, chơi thể thao… Có nhiều nguyên nhân khiến những ngày mùng 3, mùng 4 của nhiều người trở nên căng thẳng. Sau gần một tuần lễ sống theo nhịp Tết, ăn uống linh đình, ngủ nghỉ thiếu điều độ, lại ít có cơ hội vận động, cơ thể bạn sẽ trở nên nặng nề, mệt mỏi, mất hẳn sự năng động. Rõ ràng đây không phải là điều kiện lý tưởng để bạn "mở hàng" một năm làm việc. Với nhiều người, sau Tết sẽ là một khởi đầu mới nên đi kèm theo là áp lực làm sao cho bản thân phải hoàn hảo hơn, công việc phải tốt đẹp hơn. Đi làm lại nghĩa là phải giã từ những ngày vui chơi, tiệc tùng thả cửa và quay về với hàng núi công việc cùng thiên hình vạn trạng những thứ đi kèm mà đôi khi bạn không thích lắm. Chuyện sẽ trở nên "bi kịch" hơn với những ai đang gặp khó khăn trong công việc hoặc có mâu thuẫn với đồng nghiệp. Củng cố bản thân Để trở lại làm việc với một tâm trạng "xuân tươi phơi phới", bạn cần chuẩn bị cho bản thân cả về thể chất lẫn tinh thần vào thời gian trước và trong Tết. Điều tréo ngoe là vào dịp tết, nhiều người lại nghỉ ngơi không điều độ, thậm chí… thiếu ngủ "luyện" phim bộ, chơi cờ bạc liên miên, ăn nhậu thâu đêm… Nhịp sinh học sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, đặc biệt đối với những người chọn dịp Tết để say xỉn, bạ đâu ngủ đó, bất kể thời gian. Vì vậy, để đảm bảo sức khỏe "ngon lành" cho những ngày hậu Tết, bạn nên chú ý dành thời gian cho việc nghỉ ngơi, tận dụng kỳ nghỉ để ngủ cho đủ giấc đồng thời duy trì một chế độ dinh dưỡng cân bằng. Để kỳ nghỉ thật sự thư giãn, bạn nên ưu tiên cho những khoảnh khắc giải trí nhẹ nhàng, như cùng cả nhà xem những bộ phim chiếu Tết vui nhộn. Sau cùng, hãy lên sẵn danh sách những điều bạn phải làm sau Tết để tránh trường hợp một "núi" công việc làm bạn choáng ngợp khi vào lại công sở. Công việc sắp xếp sẵn, tinh thần lại năng động, một năm mới thành công đang chờ bạn đấy!
MỒNG MỘT TẾT KỶ SỬU 2009 _____________________________________________________ Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già Hôm nay chúng ta bước sang năm Kỷ Sửu, tâm tình chúng ta phải có lúc này là hãy cảm tạ Thiên Chúa về tất cả những gì Ngài đã ban cho chúng ta về vật chất cũng như tinh thần, tiếp đến chúng ta hãy ca tụng tình thương của Thiên Chúa đã ban cho chúng ta thêm một năm mới. Thật là ”Hồng ân Thiên Chúa bao la, muôn đời con sẽ ngợi ca ơn Ngài”. Tiếp đến chúng ta cùng nhau bàn qua về mùa xuân để rồi cố gắng rút ra được một vài bài học làm hành trang cho chúng ta trong năm mới này. I. MÙA XUÂN CỦA ƠN THÁNH. Theo Kinh Thánh, Thiên Chúa đã dựng nên toàn thểvũ trụ vạn vật và cũng dựng nên con người giống hình ảnh Ngài. Thiên Chúa đã đặt để con người trong Vườn Địa Đàng để quản lý và thừa hưởng mọi phúc lộc Thiên Chúa đã thương ban cho tinh thần và vật chất. Con người được thừa hưởng hạnh phúc trọng vẹn trong Vườn Địa Đàng. Tuy thế con người có nhiệm vụ phải vâng phục Thiên Chúa là không được ăn quả cây cấm. Nhưng con người đã không vâng phục Ngài, đà cố tình lỗi phạm, nên phải đuổi ra khỏi Vườn và mất hết những hồng ân Chúa đã ban. Tuy thế, nhờ ơn Chúa, con người tìm lại được tuổi xuân khi Ngôi Hai xuống thế làm người chịu chết chuộc tội cho thiên hạ. Vì thế, con người chúng ta đang được ở trong tuổi xuân của ơn thánh. II. MÙA XUÂN CỦA THIÊN NHIÊN. Thời tiết thay đổi theo bốn mùa xuân, hạ, thu. đông. Xuân đi rồi xuân lại về, nhưng đến một ngày kia xuân sẽ ra đi vĩnh viễn mà không thể trở lại. Vì thế, thi sĩ Xuân Diệu mới nói Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua, Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già, Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất. Xuân Diệu có cái nhìn sâu sắc về thời gian. Oâng thấy rằng thời gian vẫn trôi, trôi đi mà không trở lại. Xuân chỉ trở lại sau 365 ngày, chỉ là cái mốc của thời gian. Chứ thời gian vẫn trôi xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua. Oâng đã có một cái nhìn đúng về tương quan biện chứng của sự vật có to thì có nhỏ, có ngắn thì có dài, đầy thì vơi, tròn thì méo, trẻ thì già. Vì thếù, xuân còn non ắt là xuân phải già. Xuân Diệu thấy trước, xuân đi rồi xuân lại về, nhưng cứ mỗi lần xuân về là ta lại thêm một tuổi, cho đến một tuổi nào đó, xuân sẽ không trở về nữa Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất. Con người dù muốn sống lâu, dù muốn níu kéo thời gian lại cũng không thể được vì không ai giữ được cánh của mùa xuân, xuân sẽ bay đi qua sự luyến tiếc của mọi người Tôi muốn tắt nắng đi Cho mầu đừng nhạt mất. Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Xuân Diệu Xuân đến ai cũng vui tươi, ai cũng chúc nhau những lời thật tốt đẹp, nhưng đàng sau cái vẻ vui tươi đó cũng bàng bạc nỗi buồn, nhất là các bà các cô, vì mỗi lần xuân đến là thêm một tuổi, nó in thêm một nét nhăn trên khuôn mặt. Mỗi năm một tuổi như đuổi xuân đi, Cái già xồng xộc no ùthì theo sau. Ca dao Truyện Muốn các bà các cô nói dối. Một thanh niên khoe rằng mình có biệt tài, có thể làm cho các bà các cô nói dối dễ dàng. Người ta hỏi Làm cách nào ? Anh ta cho biết chỉ cần hỏi tuổi các bà là họ nói dối ngay. Nhà hùng biện trứ danh của đế quốc Rôma, ông Cicero, hỏi một bà quí phái bao nhiêu tuổi Bà trả lời Tôi mới 30 tuổi. Ông ta khen Cách đây 20 năm bà trẻ đẹp như vậy. III. MỘT SUY NGHĨ VỀ MÙA XUÂN. Kiếp sống con người thường phải qua những giai đoạn sống sinh, lão bệnh tử. Tuy nhiên, ai cũng có một mùa xuân và phải hưởng cho thật đầy đủ mùa xuân đó. Cuộc sống con người được đánh giá không phải đã sống một thời gian dài hay ngắn, mà phải sống cho ra sống, nghĩa là sống cho có ích. Có những thanh niên còn trong tuổi thanh xuân mà tâm hồn họ đã như một ông cụ già vì họ sống mà không có lý tưởng, chỉ sống cho qua ngày, chỉ sống theo sự lôi cuốn của vật dục. Như vậy, hôm nay không phải “họ ăn Tết” mà phải nói là “Tết ăn họ”. Ngược lại , có những người già nua tuổi tác mà tâm hồn họ vẫn còn tươi trẻ, còn như hồi thanh niên, đúng là “Nhân lão, tâm bất lão” vì họ đã và đang sống một cuộc đời có ý nghĩa. Chính họ không có mặc cảm về tuổi già, mà còn hãnh diện. Cụ Bỉnh Sơn đã thay cho các người cao tuổi mà nói với một vẻ tự hào Xuân ơi, đừng chê ông già, Xưa nay gường quế ai mà dùng non. KẾT LUẬN. Trước mặt Thiên Chúa, vũ trụ lúc nào cũng luôn tươi đẹp như hồi mới được tạo dựng. Thiên Chúa muốn cho con người luôn sống trong mùa xuân của ơn thánh. Dĩ nhiên, muốn có mùa xuân của ơn thánh thì phải có một tâm hồn trọng sạch, hiền hậu, hiếu hòa, ngay thẳng, biết phục vụ tha nhân trong tình yêu thương. Nhân dịp năm mới, chúng tôi không cầu chúc cho anh chị em những điều gì khác , chỉ chúc cho ông bà anh chị em chữ PHÚC kèm theo chữ ĐỨC, nghĩa là chúc ông bà anh chị em được phúc đức như một câu đối bằng chữ Hán PHÚC MÃN ĐƯỜNG NIÊN TĂNG PHÚ QUÍ, ĐỨC LƯU QUANG NHẬT TIẾN VINH HOA. Phúc đầy nhà năm thêm giầu có Đức ngập tràn ngày một vinh hoa. Phúc vạn sự như ý. Đức sống đạo đức thánh thiện. Phúc và đức phải đi liền với nhau. Phúc đức được ví như hai chân để đi nếu thiếu một là đi cà thọt. Nhưng chúng tôi chú trọng tới cái đức hơn vì ít ai chúc nhau cái đó. Năm mới chúng ta phải có nguyện ước tấn tới hơn như các bậc thánh hiền xưa đã mong ước Sĩ hi hiền, Hiền hy thánh, Thánh hy Thiên. Nghĩa là người học tập mong đến bậc hiền, người hiền mong đến bậc thánh, bậc thánh mong sánh ví trời. Chúc ông bà anh chị em theo gương Chúa Giêsu ”Et Jesus proficiebat sapientia, aetate et gratia apud Deum et homines”Lc 2. 52 Và Chúa Giêsu lớn lên trong sự khôn ngoan, trong tuổi tác và trong ơn nghĩa trước mặt Thiên Chúa và loài người. Lm Giuse Đinh lập Liễm Giáo xứ Kim phát Đà lạt
Spring is coming, together with the tiny rain, the singing birds, and the blooming flowers. hơn việc chào đón mùa xuân bằng cách ra ngoài và chơi đùa không? the season than to go out and have some fun?Navruz có nghĩa đen là New New Day và chào mừng mùa xuân đang đến, đánh thức lại thiên nhiên và những khởi đầu means literally“New Day” and celebrates the coming of spring, reawakening of nature and new the New Year's days Spring is coming very close with the steps are very quick and có gì lạ khi trang trí nhà cửa bằng những bông hoa nở rộ,tượng trưng cho mùa xuân đang đến và mong muốn một năm mới thịnh is not uncommon to decorate houses with blooming flowers,Những thay đổi trong chu kỳ theo mùa của tuyết vàdòng chảy phù hợp với thực tế là mùa xuân đang đến sớm hơn trong điều kiện khí hậu thay in seasonal cycles of snowmelt andrunoff align with the fact that spring is coming earlier in a changing climate. và Bắc Cực đang trải qua những tiến bộ lớn hơn của mùa xuân so với vĩ độ thấp hơn. and the Arctic is experiencing greater advances of spring than lower yêu cả các nghệ nhân giành cho hoa mai vượt ngoài quá khứ vàThe artist's love for the plum blossoms beyond the past and
xuân đang đến nghĩa là xuân đang qua